Khúc Nhớ Quê – Phổ từ bài thơ của ông bà
Con về thăm lại mộ ông bà
Nén hương tạ lỗi nguồn xưa xa
Tổ tiên yên giấc ngàn thu tại
Núi Chúa mây mờ đỉnh vắng ai
Bàu Sen ngào ngạt hương hoa trải.
Giọt lệ bùi ngùi hoen khóe mắt
Chợ Ngã Tư xưa tình gắn chặt
Gò Rộng, Gò Cà, An Trạch đây
Cầu Mùn, cầu Bung, mùa đất lở
Ba Ra ngày ấy lệ còn đầy.
Thôn xưa sỏi đá dẫu khô cằn
Bóng mẹ chợ quê sớm tảo tần
Gánh cả cuộc đời qua mưa nắng
Nuôi đàn con lớn, vẹn nghĩa nhân.
Đường mòn mẹ đốn củi đốt than
Đổi vài lon gạo nuôi cơ hàn
Bao năm phiêu bạt giờ về lại
Đau quặn lòng con… mẹ khuất ngàn.
Mẹ hiền ơi… Mẹ ở đâu rồi?
Chẳng còn dắt dìu con ngày thơ bé
Tiếng gió lao xao lời ru thuở khẽ
Thương cha, nhớ mẹ, lệ tuôn rơi
Bên mộ tổ tiên… đất mẹ ôm trọn
Hình bóng quê hương… suốt cuộc đời!
Khói hương nghi ngút bên ngôi mộ
Nước mắt lặng rơi buốt tâm can
Sỏi đá cày lên nghèo gian khổ
Nặng nghĩa tình nuôi chí hiên ngang.
Thương cha… nhớ mẹ… con về đây
Mộ ông bà cũ… khói hương gầy
Tổ tiên an nghỉ nơi đất mẹ
Con cháu hôm nay… đã về đây!